Màu tím nhớ

By Thu Phong

 

 

Màu tím nhớ

 

Em mở ra một ngăn nho nhỏ

Giấu trong tim hết những dại khờ

Để chiều buồn vơ vẩn thả vần thơ

Bay theo gió theo mây về biển cả

 

Em mở ra một ngăn nho nhỏ

Giấu muộn phiền và những hoài mong

Khi đêm về khỏi khắc khoải ngóng trông

Liệu trong mơ có dáng anh ẩn hiện

 

Tại giao mùa đỏng đảnh nắng lại mưa

Hay trái tim cứ đầy dần thương nhớ

Để một ngày cửa ngăn bật mở

Vỡ tung òa chỉ nhớ với nhớ thôi

 

Biết làm sao nói được anh ơi

Tím cả vần thơ tím cả trời

Tím mây tím núi hoàng hôn tím

Và hồn em nhớ thương nhuộm tím rồi 

 

Thu Phong

More...

Giao mùa

By Thu Phong

 

 

 

 

GIAO MÙA

 

Thắp thêm một chút nắng

Cho bầu trời xanh hơn

Pha thêm chút giận hờn

Cho đời nghe gần gũi

 

Ngọn gió nào vừa gọi

Bên thềm trăng lướt qua

Cơn mưa nào vừa xa

Cho mùa trôi thật vội

 

Trái tim ai bối rối

Lời yêu vừa mới trao

Ánh mắt nào khát khao

Mùa xuân bừng trước ngõ

 

Vòng tay chờ bỡ ngỡ

Bờ vai ấm chuyền hơi

Gió giao mùa chơi vơi

Niềm tin yêu còn mãi

 

Thu Phong 31102008

 

 

Giao mùa

 

Đời có lúc ngừng lại

Trên một thoáng mong manh

Nghe tóc mình chợt xanh

Mượt mà chen nỗi nhớ

 

Con trăng buồn mấy thuở

Đã lấp ló môi cười

Lá cũng như thôi rơi

Thầm thì cùng con gió

 

Tình ai vừa chạm ngõ

Nghe xao xuyến thật là

Bao cung bậc thiết tha

Vỡ oà theo môi mắt

 

Màu thời gian xanh ngát

Màu không gian ửng hồng

Níu tình vào mênh mông

Ơi vòng tay… nồng ấm !

 

Nguyên Thoại 

 

Giao mùa

 

Giao mùa giữa tháng ba

Hoa xoan chiều tím ngõ

Em xòe bàn tay nhỏ

Đong vạt nắng bên thềm

 

Thoảng thoảng giữa trời đêm

-Vườn nhà ai hoa sữa

Hoa gạo như thắp lửa

Giữa giao mùa tháng ba

 

Hoa Nắng 

 

More...

Chia ly

By Thu Phong

 




 

 

Chia ly

 

Lại đây anh hãy ngồi xuống bên em

Chỉ một lần này rồi chia xa mãi mãi

Anh theo mây chiều về miền xa ngái

Biết có bao giờ gặp lại nữa không

 

Lại đây anh cho em nắm bàn tay

Gầy guộc trắng xanh mềm và trong sạch

Suốt một đời chỉ bết cầm bút sách

Chẳng làm đau dù chiếc lá trên cành

 

Lại đây anh cho em dựa bờ vai

Đã sẻ chia nhiều buồn vui cay đắng

Mỗi ngày qua cuộc sống không phẳng lặng

Rồi mai này chênh vênh lắm biết không

 

Lại đây anh lau giọt nước mắt này

Em chỉ khóc với anh lần sau cuối

Để một mai dẫu chiều về sẫm tối

Những vui buồn chỉ thầm lặng cùng em

 

Em biết rằng chẳng thể giữ nổi anh

Vậy anh đi em đâu cần níu kéo

Cả vần thơ bây giờ cũng nghiêng vẹo

Không thẳng hàng như chúng ở bên anh

 

Anh hãy đi và hãy mãi vui lên

Em không muốn nhận gì khi biết không thể trả cho người

 

Thu Phong

More...

Nhớ Tiền Hải

By Thu Phong


 
 
Nhớ Tiền Hải
 
 
Ngập trong chiều muôn nỗi vấn vương
Nghe em hát về vùng quê Tiền hải
Tôi nhớ về một thời xa ngái
 Những cánh cò trên thảm lúa mênh mang
 
Biển Đồng Châu dạo bước lang thang
Con sóng hát lời chiều đắm đuối
Chưa một lần nghe gió thu bối rối
Chú dã tràng đã xao xuyến nỗi niềm
 
Như lại nghe tiếng gas thổi ngày đêm
Tóc bạc thêm bên chiếc lò mới nổi
Loại hình nào phù hợp với gió thổi
Công nghệ gì dùng được ở Việt Nam
 
Trọn niềm tin những trăn trở lật lên
Để lần đầu nhìn sắc màu lấp lánh
Của thuỷ tinh đặt bước đầu viên gạch
Cho gas Thái Bình dòng nhựa sinh sôi
 
Chiều nay nghe giọng hát em tôi
Nhớ tiếng đàn em Vân em Mác
Nụ cười hồng ánh lửa trên biển bạc
 Chén rượu nghĩa tình bác Lệ bác Khanh
 
Như lại nghe biển hát tình anh
Tình của sóng ngàn đời dành cho biển
 
26/02/2009 Thu Phong
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

More...

Rong rêu

By Thu Phong


 

 

  Hãy yêu tôi khi tôi còn ở bên đừng chỉ yêu khi tôi đã rời xa

 

 

Rong rêu

 

Chuông chùa vang vọng giữa đồi thông

Ta gửi nỗi phiền đi với nhé

Râm ran tiếng mõ xa trần thế

Cho ta theo một tiếng hỡi người

 

Bạt ngàn thông núi đẫm sương rơi

Một mảnh hồn đau dầu năm tháng

Chỉ có nhau thôi trong phiêu lãng

Mà thương nhớ muôn vạn giọt sầu

 

Hay là kiếp trước vướng nợ nhau

Người lại đòi ta nơi cuối bể

Giọt sương sa xuống vai như thể

Hồn ta hóa đá tự bao giờ

 

Thu Phong

More...

Trúc lâm thiền viện chìm trong sương

By Thu Phong

 TRÚC LÂM THIỀN VIỆN TÂY THIÊN

 

Đến với Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên du khách đều bị hút hồn bởi cảnh quan thiên nhiên hoang sơ kỳ thú. Núi cao vút tận trời được phủ lên một lớp rừng già xanh thẫm với nhiều cây cổ thụ những con suối khi tỏa ra khi thu lại chảy quanh co lúc ào ào trên vách đá lúc lững lờ trôi dưới chân núi nước suối trong suốt nhìn thấu những tảng đá nhỏ li ti...

 

Thiền viện Trúc Lâm mọc lên nguy nga giữa ngàn cây như mở rộng con đường thiền đưa con người tìm về với thế giới tâm linh. Được xây dựng trên nền ngôi chùa Thiên Ân cổ với diện tích rộng khoảng 4 5ha và rừng ngoại vi rộng 50 ha nằm trên độ cao khoảng 300m so với mực nước biển. Từ chánh điện nhà tổ nhà khách nhà trưng bày cổng tam quan lầu chuông lầu trống... đến khu nội viện gồm: tăng đường thiền đường trai đường và các thất chuyên tu được xây dựng rất kỳ công và độc đáo mang đậm dấu ấn của kiến trúc Á Đông. Thư viện hình bát giác nằm trên đồi và một tượng phật cao 35m.

Tất cả các tranh tượng phù điêu trên vách tháp chuông tháp trống trong và ngoài chánh điện đều ẩn chứa những tích xưa thiền sử thu hút du khách ra về rồi còn muốn trở lại. Đến Thiền Viện du khách sẽ được thả hồn trong không gian trong lành mát mẻ với những đồi thông cao vút những vườn hoa đang nở rộ.

 

 

 Gác chuông

 

Thu Phong sưutầm

 

Hôm qua Thu Phong đi Trúc Lâm thiền viện Tây thiên lần thứ hai và vẫn bị hút hồn bởi vẻ đẹp hoang sơ này. Cả Thiền viện chìm trong sương ...nên dù không có máy ảnh cũng chụp bằng điện thoại di động mấy kiểu làm kỷ niệm và post lên blog chi sẻ với các bạn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

More...

Anh đi rồi

By Thu Phong

 

 

 

ANH ĐI RỒI

 

Anh đi rồi

Quên lời hẹn đêm trăng

Thề ước cũ đành trôi vào dĩ vãng

Một mình em trên con đường vắng

Ngu ngơ

 

Anh đi rồi

Bỏ lại nửa vần thơ

Bài ca lạc giọng

Câu hò năm xưa mãi còn vọng

Câu giận lại câu thương

 

Anh đi rồi

Mặc cả chiều buông

Hoàng hôn tím hay cầu vồng bảy sắc

Màn sương giăng mắc

Đơn côi

 

Thu Phong

More...

Hẹn với mùa xuân

By Thu Phong

 

 

Hẹn với mùa xuân...

 

Giông bão qua rồi chiều nay anh đến

Ánh trăng ngà rung tơ liễu mi cong

Và Tây hồ dậy sóng bến bờ đông

Gói đôi hồn vào một mùa hò hẹn

 

Dù không đợi thì mùa xuân vẫn đến

Lỡ bước chân bối rối cả hồn chiều

Nắm tay nhau ngắm lãng đãng cô liêu

Hạnh phúc ấy làm sao đong đếm được

 

Mùa cứ trôi thời gian không dừng bước

Mắt môi nào nếm tình trải chơi vơi

Vị ngọt nào còn thấm đẫm hồn trôi

Rải thương nhớ con đường dài phía trước

 

Là anh đến hay mùa xuân hẹn ước

Gió mưa này theo con nước về đâu...

 

Thu Phong

 

 

 

 

 

TÌNH YÊU ĐẾN

 

Tình yêu đến theo mùa xuân vừa đến

Thấy mênh mông thăm thẳm mắt em nhìn

Biển mắt em anh đủ sức bơi chăng

Hay bị hút chìm giữa vòng nước xoáy.

 

Nhưng hạnh phúc là đây anh đã thấy

Bao khát khao - nay có được em rồi

Phố chen nhau mà như chẳng thấy người

Chỉ có con đường với chúng mình làm bạn.

 

Em đã đến hay là anh đã đến

Hay cả hai cùng đến bến mơ nay

Chợt ảo mờ sương khói phủ Hồ Tây

Em đứng đó cả trời xuân bối rối.

 

Ta đã đến bên nhau mùa vào hội

Mà thấy lòng như tỉnh lại như say

Trời Hà thành gió hát mây bay

Màu áo mới cùng hòa trong sắc nắng.

 

Em ơi em chặng đường còn xa lắm

Đừng băn khoăn con thuyền sẽ về đâu

Khúc sông sâu ta bắc mới nhịp cầu

Và xây đập hướng cho dòng nước chảy.

 

Em đã đến đây rồi

Anh bỗng thấy

Cả đô thành chao đảo sớm xuân nay.

 

Nguyentuong 

More...

TRAO VÀ NHẬN

By Thu Phong





TRAO VÀ NHẬN



Hãy một lần dám nhận và dám trao

Những chênh chao đi theo cùng năm tháng

Ngọt đắng nào cũng chia nhau uống cạn

Tất cả muộn phiền cùng với những niềm vu
i



Hãy một lần dù chỉ thoảng qua thôi

Anh lắng nghe bờ xa gọi bến

Tiếng yêu thương vọng miền kỷ niệm

Có phải cuộc đời mình đã thuộc về nhau



Lẽ nào anh không hiểu được nỗi đau

Những dở dang ta còn chưa làm hết

Những hẹn hò vẫn chưa tới hồi kết

Anh ở nơi đâu và em đang ở đâu!?



Nếu tình yêu có phép nhiệm màu

Xin xóa tan những khoảng trời xa lạ

Để trái tim thôi đừng buốt giá

Và cây đời chớ rụng trái xanh xao



Thu Phong

More...

Chiều nhớ ....

By Thu Phong

 



Chiều nhớ ....


Trời đông đã ngả về chiều

Gom mây xám dồn nhớ nhiều đến thế

Anh đang ở đâu có vui không nhỉ

Mỗi chiều buông em lại nhớ vòng tay



Anh bước qua đời em tựa áng mây bay

Cứ nhẹ nhàng từng ngày lời thủ thỉ

Như gió lay một thời cành phượng vỹ

Đỏ chói chang vốn dĩ màu thương yêu



Dẫu biết rằng chẳng nên nhớ nhiều

Chỉ mỗi ngày dành cho nhau 5 phút

Sẻ chia buồn vui dù là một chút

Để biết rằng... mây trắng vẫn còn bay



Anh đừng trách sao em hay đùa dai

 Hay nói lời cảm ơn và xin lỗi

Hay mủi lòng cũng hay hờn dỗi

Bởi em chỉ là “cô bé” của anh thôi...



Anh đừng hỏi vì sao nước mắt rơi

Chẳng có buồn vui nào vô duyên cớ

Và nỗi nhớ mỗi ngày tựa hơi thở

Nhen lửa lên để rực cháy một chiều...



Thu Phong





Bắt gặp một CHIỀU NHỚ... mềm như bàn tay và bờ môi con gái dẫu là của một người chị - chị Thu Phong nhưng Khải Nguyên đã... thử sức với ANH BIẾT MÀ...


ANH BIẾT MÀ...


Anh biết mà   nơi ấy chiều không anh
Đông về gần hơn nên nhiều chơi vơi lắm!
Ngọn gió nào làm em khát thèm vòng tay ấm
Để nhớ thương cứ chan chứa... đúng không?


Anh ở nơi xa vời vợi nhớ mong
Thèm và ước bữa cơm chiều em ạ!
Hai đứa bên nhau để xua đi màn đêm buốt giá
Trong trẻo tiếng em lơ ngơ tiếng anh cười.


Em bảo mỗi ngày chỉ nhớ dăm phút thôi
Mà sao với anh nhớ em nhiều nhiều thế!
Dọc dài đường đi nhìn ai cũng giống em đến tệ!
Bởi yêu nhớ nên nhầm chẳng thể trách... đúng không?


Thôi mà thời gian sẽ trôi rất nhanh
Tết sẽ đến bên em chỉ chừng hơn nửa tháng
Em sẽ đón anh với nụ cười và nụ hôn lãng mạn
Cho bõ những ngày... yêu nhớ... nhớ anh!

Khải Nguyên

More...