Đưa mẹ về

.

 

 

Đưa mẹ về

 

Con không đưa mẹ về bên ba

 Góc đồi thông trên cao lộng gió

Bốn mùa xanh một màu lá cỏ

Xước tím chiều đắng đót hoàng hôn

 

Con không đưa mẹ về lại quê xưa

Đồng chiêm trũng ngập suốt thời thơ ấu

Trắng mặt ruộng nước đỏ ngầu nung nấu

Mấy chục năm mùi bùn đất còn vương

 

Con đưa mẹ về bên anh mé đường

Được bao năm con cũng chẳng biết

Số phận ta hợp tan rồi ly biệt

Suốt cuộc đời mẹ gồng gánh chúng con

 

Bao khó khăn gói cho được vuông tròn

Từ cây bút trang giấy ngày bom đạn

Màu than đen tuổi thơ con làm bạn

Mắt mẹ vui theo mỗi bóng con yêu

 

Tết đến gần nơi ấy có cô liêu

Con muốn gửi hương xuân về bên mẹ

Mùi mứt khế mứt gừng thân quen thế

Thoảng đâu đây nồi nước quả mùi già

 

Con bây giờ nhẹ như chiếc lá thôi

Gió bên nào cũng nghiêng nghe - đành chịu

Ngày đã hết chiều tàn chi mà níu

Bước chân son nứt nẻ gót bụi trần

 

Con muốn về bên mẹ chỉ ngại ngần

Chút nợ trần vẫn còn đây vướng víu

Thân cát bụi chân lãng du thất thểu

Nhưng kiếp tằm dẫu chết còn tơ vương….

 

Thu Phong 

thuphong

Gửi anh Phiệt

.
Chào thuphong nhé! Vừa tiễn người cha về với vĩnh hằng nên bây giờ vào đọc bài thơ của thuphong thấy mà rưng rưng.Chúc luôn mạnh khoẻ dón tết vui vẻ nhé
***
TP cũng chúc anh mạnh khỏe và nguôi ngoai nỗi buồn cùng xuân

thuphong

Gửi anh Chiến

.
Bài thơ về mẹ về quê hương và những nghĩ suy trăn trở của tác giả trước tình cảm gia đình làng quê người thân... rất xúc động.
Anh đọc và có cảm giác như có bóng hình mình trong bài thơ. Bới ai là con dân nước Việt thì mỗi khi Tết đến Xuân về cũng mang trong mình tâm trạng đó.
Chúc em khỏe rảnh thì sang ngắm...áo dài và đọc thơ.
***
Cám ơn anh Chiến.
TP có thời gian nhất định sẽ ghé qua đọc thơ anh TP vẫn thường đọc để học hỏi các bạn thơ và các blogers khác đó anh ạ nhưng TP lười để lại com
Chúc anh thật vui nhé

daophantoan

Xúc đọng lắm!Cảm ơn Bạn!

hoangha

Chị Thu Phong!

Em càng nghĩ "nồi nước quả mùi già" ở bài thơ này càng mang một ý nghĩa sâu hơn chị ạ! Đúng chỉ có mùi già nước mùi già thì càng thơm hơn khi nấu sẽ không bị nồng. Và những mong ước ngậm ngùi khi ta nghĩ về mẹ ta hương thơm của quả mùi già làm ta không quên được trong kỷ niệm ấu thơ còn mãi đến bây giờ. Một cái gì như là sự gắn kết giữa các thế hệ một phong tục gia đình trong ngày Tết để hôm nay chị vẫn nấu nồi nước ấy và thương nhớ mẹ cha những ngày như thế này là những ngày để ta nhớ lại những người thân yêu của mình...!
Em đã để lại đường link nếu chị có thời gian vào danh sách góp ý em thường nhớ về những kỷ niệm thời ấu thơ cũng như chị!

luongthephiet

Chào thuphong nhé! Vừa tiễn người cha về với vĩnh hằng nên bây giờ vào đọc bài thơ của thuphong thấy mà rưng rưng.Chúc luôn mạnh khoẻ dón tết vui vẻ nhé

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

GỬI THU PHONG

Con bây giờ nhẹ như chiếc lá thôi
Gió bên nào cũng nghiêng nghe - đành chịu
Ngày đã hết chiều tàn chi mà níu
Bước chân son nứt nẻ gót bụi trần

----

Bài thơ về mẹ về quê hương và những nghĩ suy trăn trở của tác giả trước tình cảm gia đình làng quê người thân... rất xúc động.
Anh đọc và có cảm giác như có bóng hình mình trong bài thơ. Bới ai là con dân nước Việt thì mỗi khi Tết đến Xuân về cũng mang trong mình tâm trạng đó.
Chúc em khỏe rảnh thì sang ngắm...áo dài và đọc thơ.

thuphong

.
Chào Hoàng Hà
Tết đôi khi mang cho mình những cảm giác ngậm ngùi thật buồn nhớ. Nhớ nhất là thời thơ ấu có mẹ có ba bây giờ thì hết rồi vòng đời quay quá nhanh
Tết đến gần nơi ấy có cô liêu
Con muốn gửi hương xuân về bên mẹ
Mùi mứt khế mứt gừng thân quen thế
Thoảng đâu đây nồi nước quả mùi già
những câu thơ này chị viết từ kỷ niệm tuổi thơ cũng như em mỗi tết mẹ chị hay làm bánh mứt và chi thì thích thử cái mùi mứt khế chua ngọt cay...như k bao giờ quên được và cũng đúng như em ngày 30 và 01 tết bao giờ cũng có nồi nước quả mùi già bây giờ nhà chị cũng vẫn làm thế...
Sao Em cũng có những kỷ niệm giống chị thế nhỉ để lại link để chị qua thăm em đi

Chúc em vui nhiều nhé

hoangha

Chị Thu Phong!

Sorry chị Thu Phong comment gửi chậm quá em click tiếp lại thêm 1 comment nữa.

hoangha

Thư gửi chị Thu Phong

Hơn một lần em đã đọc những bài thơ viết về mẹ của chị bao giờ cũng rất xúc động!

"Con không đưa mẹ về bên ba

Góc đồi thông trên cao lộng gió

Bốn mùa xanh một màu lá cỏ

Xước tím chiều đắng đót hoàng hôn..."
Hình dung về đồi thông gió thổi và cỏ xanh một cái gì như vừa tĩnh lặng vừa nhớ thương da diết trong những vết "xước tím" của hoàng hôn nơi chỉ còn lại những kỷ niệm về mẹ và cha.
Rồi những kỷ niệm của ngày Tết:
"Mùi mứt khế mứt gừng thân quen thế

Thoảng đâu đây nồi nước quả mùi già..."
thật quen thuộc và thân thương chị làm em nhớ những cái Tết ở bên mẹ mẹ làm bánh bày các loại mứt khế mứt gừng và mứt dừa mà em thích. Đến sáng mồng một Tết điều đầu tiên không thể thiếu là nồi nước nóng nấu bằng lá mùi già có cả hoa mùi và quả mùi ngát thơm ấm áp mẹ em đã lần lượt đánh thức các con dậy để rửa mặt. Bây giờ mỗi khi Tết đến chị có nấu nước mùi nữa không chị? Chị hãy đừng buồn nhiều nhé!

hoangha

Thư gửi chị Thu Phong

Hơn một lần em đã đọc những bài thơ viết về mẹ của chị bao giờ cũng rất xúc động!

"Con không đưa mẹ về bên ba

Góc đồi thông trên cao lộng gió

Bốn mùa xanh một màu lá cỏ

Xước tím chiều đắng đót hoàng hôn..."
Hình dung về đồi thông gió thổi và cỏ xanh một cái gì như vừa tĩnh lặng vừa nhớ thương da diết trong những vết "xước tím" của hoàng hôn nơi chỉ còn lại những kỷ niệm về mẹ và cha.
Rồi những kỷ niệm của ngày Tết:
"Mùi mứt khế mứt gừng thân quen thế

Thoảng đâu đây nồi nước quả mùi già..."
thật quen thuộc và thân thương chị làm em nhớ những cái Tết ở bên mẹ mẹ làm bánh bày các loại mứt khế mứt gừng và mứt dừa mà em thích. Đến sáng mồng một Tết điều đầu tiên không thể thiếu là nồi nước nóng nấu bằng lá mùi già có cả hoa mùi và quả mùi ngát thơm ấm áp mẹ em đã lần lượt đánh thức các con dậy để rửa mặt. Bây giờ mỗi khi Tết đến chị có nấu nước mùi nữa không chị?